Chủ Nhật, 3 tháng 9, 2017

SUY NIỆM LỜI CHÚA NGÀY THỨ HAI TUẦN XXII TN 4.9.2017: Lc 4, 16-30


“NGƯỜI SAI TÔI ĐI RAO GIẢNG TIN MỪNG CHO NGƯỜI NGHÈO KHÓ… KHÔNG MỘT TIÊN TRI NÀO ĐƯỢC ĐÓN TIẾP TẠI QUÊ HƯƠNG MÌNH”.
BÀI ĐỌC I: 1 Tx 4, 13-17
“Nhờ Đức Giêsu, Thiên Chúa sẽ đem những người đã chết đến làm một với Người”.
Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Thêxalônica.
Anh em thân mến, chúng tôi chẳng muốn để anh em không biết gì về số phận những người đã an nghỉ, để anh em khỏi buồn phiền như những người khác, là những kẻ không có niềm hy vọng. Vì nếu chúng ta tin Đức Giêsu đã chết và đã sống lại, thì cũng vậy, những người đã chết nhờ Đức Giêsu, Thiên Chúa sẽ đem họ đến làm một với Người.
Bởi vậy, chúng tôi dựa vào lời Chúa để nói cùng anh em điều này: chúng ta, những kẻ đang sống, những kẻ còn sót lại khi Chúa đến, thì chúng ta không đi trước những người đã an nghỉ. Vì khi nghe lệnh và tiếng Tổng lãnh Thiên thần, và tiếng loa Thiên Chúa, thì chính Chúa từ trời ngự xuống, và những người đã chết trong Đức Kitô sẽ sống lại trước hết, rồi đến chúng ta, những kẻ đang sống, những kẻ còn sống sót, chúng ta sẽ được nhắc lên cùng với họ trên các tầng mây, đi đón Đức Kitô trên không trung, và như vậy, chúng ta sẽ được ở cùng Chúa luôn mãi.
Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 95, 1 và 3. 4-5. 11-12. 13
Đáp: Chúa ngự tới cai quản địa cầu (c. 13ab).
1) Hãy ca mừng Thiên Chúa bài ca mới, hãy ca mừng Thiên Chúa, hỡi toàn thể địa cầu. Hãy tường thuật vinh quang Chúa giữa chư dân, và phép lạ Người ở nơi vạn quốc. – Đáp.
2) Vì Thiên Chúa, Người hùng vĩ và rất đáng ngợi khen, Người khả úy hơn mọi bậc chúa tể. Vì mọi chúa tể của chư dân là hư ảo, nhưng Thiên Chúa đã tác tạo trời xanh. – Đáp.
3) Trời xanh hãy vui mừng và địa cầu hãy hân hoan, biển khơi và muôn vật trong đó hãy reo lên, đồng nội và muôn loài trong đó hãy mừng vui. Các rừng cây hãy vui tươi hớn hở. – Đáp.
4) Trước nhan Thiên Chúa: vì Người ngự tới, vì Người ngự tới cai quản địa cầu. Người sẽ cai quản địa cầu cách công minh và chư dân cách chân thành. – Đáp.
ALLELUIA: Tv 110, 8ab
Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa, mọi giới răn Chúa được lập ra cho tới muôn đời. – Alleluia.
BÀI TIN MỪNG: Lc 4, 16-30
“Người sai tôi đi rao giảng Tin Mừng cho người nghèo khó… Không một tiên tri nào được đón tiếp tại quê hương mình”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, Chúa Giêsu trở về Nadarét, nơi Người sinh trưởng, và theo thói quen của Người, thì ngày Sabbat, Người vào hội đường. Người đứng dậy để đọc sách. Người ta trao cho Người sách tiên tri Isaia. Mở sách ra, Người gặp ngay đoạn chép rằng: “Thánh Thần Chúa ngự trên tôi, vì Ngài xức dầu cho tôi, sai tôi đi rao giảng Tin Mừng cho người nghèo khó, thuyên chữa những tâm hồn sám hối, loan truyền sự giải thoát cho kẻ bị giam cầm, cho người mù được trông thấy, trả tự do cho những kẻ bị áp bức, công bố năm hồng ân và ngày khen thưởng”.
Người gấp sách lại, trao cho thừa tác viên, và ngồi xuống. Mọi người trong hội đường đều chăm chú nhìn Người. Người bắt đầu nói với họ: “Hôm nay ứng nghiệm đoạn Kinh Thánh mà tai các ngươi vừa nghe”. Mọi người đều làm chứng cho Người và thán phục Người về những lời từ miệng Người thốt ra, và họ nói: “Người này không phải là con ông Giuse sao?”
Và Người nói với họ: “Hẳn các ngươi sắp nói cho Ta nghe câu ngạn ngữ này: ‘Hỡi thầy thuốc, hãy chữa lấy chính mình'; ‘điều chúng tôi nghe xảy ra ở Capharnaum, ông hãy làm như vậy tại quê hương ông’ “. Người nói tiếp: “Ta bảo thật các ngươi, không một tiên tri nào được đón tiếp tại quê hương mình. Ta bảo thật các ngươi, đã có nhiều bà goá trong Israel thời Êlia, khi trời bị đóng lại trong ba năm sáu tháng, khi nạn đói lớn xảy ra khắp trong xứ; dầu vậy, Êlia không được sai đến cùng một người nào trong các bà đó, nhưng được sai đến bà goá tại Sarepta thuộc xứ Siđon. Cũng có nhiều người phong cùi trong Israel thời tiên tri Êlisêô, thế mà không người nào trong họ được lành sạch cả, ngoại trừ Naaman, người Syria”.
Khi nghe đến đó, mọi người trong hội đường đều đầy căm phẫn, họ chỗi dậy và trục xuất Người ra khỏi thành. Họ dẫn Người lên triền núi, nơi xây cất thành trì của họ, để xô Người xuống vực thẳm. Nhưng Người rẽ qua giữa họ mà đi.
Đó là lời Chúa.
___________

PHẦN MỞ ĐẦU:
Các Bài Đọc hôm nay giúp chúng ta hiểu sự nguy hiểm của bản ngã ích kỷ của con người và cách để diệt trừ chúng.
TRONG BÀI ĐỌC I Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Thêxalônica, thánh Phaolô hướng lòng các tín hữu Thessalonica đến mục đích tối hậu của cuộc đời là hy vọng được sống trường sinh bất tử với Thiên Chúa.
TRONG BÀI TIN MỪNG theo thánh Luca, Chúa Giêsu muốn vạch ra tai hại của những người sống theo bản ngã này: họ từ chối và muốn tiêu diệt ngay cả Đấng đem lại cho họ niềm hy vọng được sống đời đời.
Bắt đầu từ hôm nay, Phụng vụ chọn đọc Tin Mừng theo Thánh Luca. Đoạn Tin Mừng hôm nay nói về hoạt động của Chúa Giêsu ở Nadarét quê hương Ngài :
Ngày Sabát, Ngài vào hội đường, dựa trên đoạn sách Isaia để công bố chương trình hành động của Ngài. Đó là mang Tin Mừng và ơn cứu độ cho những người nghèo khổ.
(theo Lm. Anthony Đinh Minh Tiên, OP)
----------------------------------------------------
Chúng ta bắt đầu bước vào Bài Tin mừng:
BÀI CHIA SẺ (Lc 4, 16-30)
BỐI CẢNH BÀI TIN MỪNG:
Hôm nay thứ Hai tuần XXII Thường niên. Phụng vụ đưa chúng ta bước vào Chương 4 Phúc âm Luca.
Như đã nói, bắt đầu từ ngày hôm nay, chúng ta tạm biệt thánh sử Matthêu để chuyển sang Thánh sử Luca. Như vậy ta đã gặp đủ 4 thánh sử viết Tin mừng trong năm Phụng vụ này.
Ta đã đi qua cuộc đời Chúa Giêsu trong 3 năm rao giảng Tin mừng theo cái nhìn của Matthêu.
Hôm nay ta sẽ đi lại cuộc đời Chúa Giêsu theo cái nhìn của Luca. Đi lại lần nữa như vậy để ta xác tín mạnh mẽ hơn niềm tin của ta vào Ngài, ta tin rằng: Chúa Giêsu đã được sai đến trần gian để thực hiện điều mà Lời tiên tri Isaia đã loan báo:
Luca viết: “Thần Khí Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. Người đã sai tôi đi công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha, cho người mù biết họ được sáng mắt, trả lại tự do cho người bị áp bức, công bố một năm hồng ân của Chúa” (Lc 4, 18 – 19).
Chương 4 có tên là: “ĐỨC GIÊSU RAO GIẢNG TẠI MIỀN GALILÊ”
Chương 4 được bắt đầu bằng Bài Tin mừng: Chúa Giêsu chịu cám dỗ (Lc 4, 1 – 13).
Như vậy khi bắt đầu cho một Sứ vụ mới tại Galilê, Chúa Giêsu luôn lấy việc cầu nguyện, ăn chay hãm mình làm khởi đầu. Nó sẽ giúp Ngài có một sức mạnh để đương đầu với tất cả các khó khăn và nguy hiểm sắp đến.
Đó sẽ là bài học cho mỗi Kitô hữu chúng ta. Khởi đầu một giai đoạn mới, một công việc mới phải là việc CẦU NGUYỆN, ĂN CHAY,…
Câu chủ lực trong Bài Tin mừng hôm nay, đó là:
“NGƯỜI SAI TÔI ĐI RAO GIẢNG TIN MỪNG CHO NGƯỜI NGHÈO”
Như vậy “Người nghèo” đã được Luca định nghĩa ngay từ đầu, đó là người nghèo thiếu thốn về LỜI CHÚA, TIN MỪNG, chứ không phải nghèo về tiền bạc, của cải vật chất.
Dĩ nhiên nghèo về tiền bạc, của cải, đích thực là nghèo rồi chứ không thể gọi bằng cái gì khác. Nhưng coi chừng ngưởi nghèo đó lai là người giàu vì vẫn mang trong mình sự ham muốn, ước muốn giàu sang mà không cần đến Chúa.
Đó là thành phần mà Chúa Giêsu luôn ưu ái đến vì Sứ mạng của Ngài đã được nói rõ trong cụm từ sau đây: “NGƯỜI SAI TÔI ĐI RAO GIẢNG TIN MỪNG”.
Chữ “Người” ở đây ám chỉ Chúa Cha. Vậy đây chính là Bài sai Chúa Giêsu nhận lãnh từ Cha Ngài.
Chúa Giêsu sẽ làm cho mọi kẻ đói khát, người nghèo được no thoả, được thoả chí phỉ lòng với Lời Chúa mà Chúa Giêsu rao giảng, cụ thể trong hội đường Do Thái vào một ngày Sabat hôm nay.
Đó là bối cảnh Bài Tin mừng:
Chúng ta bắt đầu bước vào bài Tin mừng:
_____________________________
“KHI ẤY, CHÚA GIÊSU TRỞ VỀ NADARÉT, NƠI NGƯỜI SINH TRƯỞNG, VÀ THEO THÓI QUEN CỦA NGƯỜI, THÌ NGÀY SABBAT, NGƯỜI VÀO HỘI ĐƯỜNG.
Ngay câu đầu tiên, Luca đã xác định 2 điều:
1/. Nadaret là nơi sinh trưởng của Chúa Giêsu.
Điều này chưa chính xác. Thực ra Chúa Giêsu sinh tại Bêlem, thành vua Đavit, miền Giuđêa. Còn Nadaret, miền Galilê chỉ là nơi Chúa Giêsu cư ngụ và lớn lên sau khi tị nạn bên Ai Cập trở về.
Chính điều này đã nổ ra nhiều cuộc tranh luận. Người Do Thái đã từ chối Thiên tính của Ngài vì họ cho rằng Đấng Cứu thế không thể sinh ra tại Nadaret mà phải là Bêlem như tiên tri Malakhi đã loan báo.
2/. Trước khi thi hành sứ vụ, ở Nadarét vào ngày Sabbat, Chúa Giêsu vẫn có thói quen vào hội đường để nghe giảng giải Kinh thánh và hát thánh vịnh.
Ta có thể nói Chúa Giêsu đã học Kinh thánh tại Nadarét từ khi còn rất nhỏ. Những kiến thức này sẽ giúp ích cho Ngài sau này rất nhiều.
Ta đừng ngây ngô nghĩ rằng Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa nên Ngài biết tất cả mà không cần phải học hành gì.
Mặc dù Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa, là Thiên Chúa, nhưng NGÀI VẪN LÀ CON NGƯỜI BÌNH THƯỜNG vì thế cần phải học hỏi.
NGƯỜI ĐỨNG DẬY ĐỂ ĐỌC SÁCH. NGƯỜI TA TRAO CHO NGƯỜI SÁCH TIÊN TRI ISAIA.
Có lẽ ngày xưa không có cuốn Kinh thánh trọn bộ như bây giờ, mà là những cuốn riêng biệt, như sách Isaia, Sách Các vua, Sách Xuất hành,…
Người ta mời Chúa Giêsu đứng dậy đọc sách tiên tri Isaia và giao cho Ngài giảng dạy. Vì hiện tại Chúa Giêsu đã quá 14 tuổi, là tuổi có quyền đọc và giảng giải Kinh thánh.
MỞ SÁCH RA, NGƯỜI GẶP NGAY ĐOẠN CHÉP RẰNG: “THÁNH THẦN CHÚA NGỰ TRÊN TÔI, VÌ NGÀI XỨC DẦU CHO TÔI, SAI TÔI ĐI RAO GIẢNG TIN MỪNG CHO NGƯỜI NGHÈO KHÓ, THUYÊN CHỮA NHỮNG TÂM HỒN SÁM HỐI, LOAN TRUYỀN SỰ GIẢI THOÁT CHO KẺ BỊ GIAM CẦM, CHO NGƯỜI MÙ ĐƯỢC TRÔNG THẤY, TRẢ TỰ DO CHO NHỮNG KẺ BỊ ÁP BỨC, CÔNG BỐ NĂM HỒNG ÂN VÀ NGÀY KHEN THƯỞNG”.
“MỞ SÁCH RA, NGƯỜI GẶP NGAY ĐOẠN CHÉP RẰNG:”
Cụm từ “GẶP NGAY ĐOẠN” không nên hiểu đây là sự tình cờ ngẫu nhiên như bốc thăm, có lẽ Thiên Chúa đã sắp xếp điều này để Chúa Giêsu giới thiệu Sứ vụ, chương trình của Ngài qua đoạn sách Isaia. Như vậy vô tình tiên tri đã tiên báo về Đấng Cứu thế và công việc của Ngài bây giờ là lúc ứng nghiệm lời tiên báo đó.
Sứ vụ đó là:
+ RAO GIẢNG TIN MỪNG CHO NGƯỜI NGHÈO KHÓ
+ THUYÊN CHỮA NHỮNG TÂM HỒN SÁM HỐI
+ LOAN TRUYỀN SỰ GIẢI THOÁT CHO KẺ BỊ GIAM CẦM
+ CHO NGƯỜI MÙ ĐƯỢC TRÔNG THẤY
+ TRẢ TỰ DO CHO NHỮNG KẺ BỊ ÁP BỨC
+ CÔNG BỐ NĂM HỒNG ÂN VÀ NGÀY KHEN THƯỞNG
Tất cả những việc này Chúa Giêsu sẽ thực hiện trong 3 năm loan báo Tin mừng.
“NĂM HỒNG ÂN”
“Năm hồng ân” được ví như “Năm thánh” ngày nay. Ở nước Do Thái, cứ 50 năm lại có một năm, gọi là năm hồng ân. Trong năm đó, mọi tù nhân được trả tự do, , mọi món nợ được xoá bỏ. Có thể, đó là dịp để xoá bỏ tất cả, để bắt đầu lại từ đầu. Như vậy, trong một thế kỷ sẽ có 2 năm hồng ân.
Vì thế năm hồng ân rất quan trọng và có ý nghĩa trong đời sống Do Thái.
Mọi người, người giàu cũng như kẻ nghèo, người công chính lẫn kẻ tội lỗi đều có cơ hội làm lại cuộc đời.
Sứ mạng của chúng ta hôm nay sẽ nối tiếp sứ mạng Chúa Giêsu, là mang Tin Mừng và ơn cứu độ cho mọi người. Nếu có ưu tiên cho ai, thì đó là những người nghèo khổ chịu nhiều thiệt thòi trong xã hội, chứ không phải là những người bà con, bạn bè thân thuộc của ta.
“NGƯỜI GẤP SÁCH LẠI, TRAO CHO THỪA TÁC VIÊN, VÀ NGỒI XUỐNG. MỌI NGƯỜI TRONG HỘI ĐƯỜNG ĐỀU CHĂM CHÚ NHÌN NGƯỜI.
Như vậy, phần đọc lời Chúa đã xong và bây giờ bắt đầu phần giảng Lời Chúa.
“NGỒI XUỐNG”
Chúa Giêsu thể hiện tư thế của một vị Thầy, vị Rabbi khi ngồi xuống trước cử toạ trong hội đường. Như vậy khi công bố Lời Chúa, Chúa Giêsu ở trong tư thế đứng để tỏ rõ sự kính trọng Lời Chúa. Ngày nay chúng ta cũng làm thế.
NGƯỜI BẮT ĐẦU NÓI VỚI HỌ: “HÔM NAY ỨNG NGHIỆM ĐOẠN KINH THÁNH MÀ TAI CÁC NGƯƠI VỪA NGHE”.
Bài giảng của Chúa Giêsu rất ngắn gọn, nhưng từng từ, từng chữ đi sâu vào lòng người.
Ngài không giảng: người nghèo là ai… mà chỉ nói: “HÔM NAY ỨNG NGHIỆM ĐOẠN KINH THÁNH” Vậy là xong.
Ngay nay giáo dân đi lễ mà nghe cha giảng như vậy thì không hạnh phúc nào bằng. Ai cũng khen ông cha đó giảng hay, sâu sắc.
Nhưng chẳng có cha nào giảng như vậy, vì cần phải giải thích Lời Chúa cho mọi người hiểu và đưa ra những hoàn cảnh cụ thể để áp dụng cho câu lời Chúa đó.
Như vậy phải bỏ giờ ra mà soạn bài giảng cho có đầu có đuôi, kẻo rơi vào tình trạng “máy bay bay rồi mà không biết đáp xuống chỗ nào”, tức không biết kết thúc chỗ “mô”.
Chúa Giêsu giảng rất ngắn gọn, nhưng mỗi từ như mũi dao sắc đi sâu vào lòng người.
“Ứng nghiệm”, tức các lời tiên tri Isaia vừa công bố đã được thực hiện.
Ai thực hiện?
Đó là chính Chúa Giêsu. Như vậy Đấng Cứu thế mà toàn dân mong đợi từ lâu trong suốt thời Cựu ước nay đã xuất hiện và đang hiện diện trước mặt các vị cử toạ. Cứ nhìn vào Ngài mà không cần giảng giải gì nữa.
MỌI NGƯỜI ĐỀU LÀM CHỨNG CHO NGƯỜI VÀ THÁN PHỤC NGƯỜI VỀ NHỮNG LỜI TỪ MIỆNG NGƯỜI THỐT RA, VÀ HỌ NÓI: “NGƯỜI NÀY KHÔNG PHẢI LÀ CON ÔNG GIUSE SAO?”
Chúa Giêsu chỉ giảng có mấy từ, thế mà ai cũng khen hay và thán phục.
Họ thán phục không phải vì nội dung bài giảng, mà thán phục vì thấy nơi Chúa có sự hợp nhát giữa lời nói và hành động. Ngài đã nói lên những gì Ngài đã, đang và sẽ làm. Như vậy chính việc làm và đời sống của Chúa Giêsu là một bài giảng hùng hồn nhất.
Đó sẽ là kinh nghiệm cho các vị mục tử. Chỉ khi các ngài đã sống với những gì các ngài rao giảng, thì lời rao giảng của các ngài sẽ cuốn hút người khác.
Trái lại sẽ phản tác dụng, đó là khi các vị mục tử không sống hoặc sống ngược lại với những gì mình rao giảng thì cho dù bài giảng có hay và sâu sắc đến đâu cũng vô tác dụng.
“HỌ NÓI: “NGƯỜI NÀY KHÔNG PHẢI LÀ CON ÔNG GIUSE SAO?”
Câu này không có nghĩa cử toạ chê bai xuất thân của Chúa Giêsu mà chỉ là cách Luca nói tại sao họ thán phục.
Họ thán phục vì Chúa Giêsu là con của một bác thợ mộc sao lại có trí khôn sắc xảo như vậy.
Có thể đây là câu hỏi khởi đầu cho việc tìm hiểu Ngài nếu họ không bị thành kiến chi phối. Từ đó họ sẽ nhận biết Chúa Giêsu sâu xa hơn.
“VÀ NGƯỜI NÓI VỚI HỌ: “HẲN CÁC NGƯƠI SẮP NÓI CHO TA NGHE CÂU NGẠN NGỮ NÀY: ‘HỠI THẦY THUỐC, HÃY CHỮA LẤY CHÍNH MÌNH'; ‘ĐIỀU CHÚNG TÔI NGHE XẢY RA Ở CAPHARNAUM, ÔNG HÃY LÀM NHƯ VẬY TẠI QUÊ HƯƠNG ÔNG’ “.
Những cử toạ trong hội đường hôm nay, hoặc là họ đã chứng kiến hoặc được nghe kể lại những phép lạ Chúa Giêsu đã thực hiện tại Caphrnaum, họ cũng muốn Ngài thực hiện tai quê hương của mình là Nadaret. Họ có vẻ như ganh tỵ với dân thành Capharnaum
Mặc dù họ chỉ nghĩ như vậy chứ chưa dám nói ra, nhưng Chúa Giêsu đã biết ý họ muốn, vì thế Ngài nói như kiểu “chặn đầu”
“HẲN CÁC NGƯƠI SẮP NÓI CHO TA NGHE CÂU NGẠN NGỮ NÀY: ‘HỠI THẦY THUỐC, HÃY CHỮA LẤY CHÍNH MÌNH’.
Câu ngạn ngữ này của người Do Thái, nhưng nó đã phổ biến cho mọi dân tộc. Thật đúng vậy, Thầy thuốc chữa bệnh cho người ta, chẳng lẽ ông không chữa cho mình sao! Vì chữa cho người khác, ông chỉ cảm nghiệm bệnh do người khác kể lại và nếu cần làm thêm một vài xét nghiệm. Còn bệnh của chính mình, thầy thuốc sẽ cảm nghiệm rõ hơn ai hết.
Nhưng không phải trường hợp nào cũng đúng, vì có vô số trường hợp Thầy thuốc chữa bệnh cho người khác được, nhưng lại “bó tay” với căn bệnh của mình.
Áp dụng cho Bài Tin mừng hôm nay, dân Nadaret có tin Chúa Giêsu không, mới là điều quan trọng. Nếu họ không tin, Chúa Giêsu cũng chẳng làm gì được, như 2 ví dụ Chúa Giêsu kể ra sau đây:
NGƯỜI NÓI TIẾP: “TA BẢO THẬT CÁC NGƯƠI, KHÔNG MỘT TIÊN TRI NÀO ĐƯỢC ĐÓN TIẾP TẠI QUÊ HƯƠNG MÌNH.
TA BẢO THẬT CÁC NGƯƠI, ĐÃ CÓ NHIỀU BÀ GOÁ TRONG ISRAEL THỜI ÊLIA, KHI TRỜI BỊ ĐÓNG LẠI TRONG BA NĂM SÁU THÁNG, KHI NẠN ĐÓI LỚN XẢY RA KHẮP TRONG XỨ; DẦU VẬY, ÊLIA KHÔNG ĐƯỢC SAI ĐẾN CÙNG MỘT NGƯỜI NÀO TRONG CÁC BÀ ĐÓ, NHƯNG ĐƯỢC SAI ĐÉN BÀ GOÁ TẠI SAREPTA THUỘC XỨ SIĐON.
CŨNG CÓ NHIỀU NGƯỜI PHONG CÙI TRONG ISRAEL THỜI TIÊN TRI ÊLISÊÔ, THẾ MÀ KHÔNG NGƯỜI NÀO TRONG HỌ ĐƯỢC LÀNH SẠCH CẢ, NGOẠI TRỪ NAAMAN, NGƯờI SYRIA”.
Đức Giêsu đã đọc được điều đó trong lòng họ, trong thái độ của họ nên Ngài vạch trần tỏ tường sự ghen tỵ ấy bằng một lời khẳng định : “ Không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình”.
Thánh sử Gioan còn nói mạnh hơn: “Ngài đã đến nhà mình, nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận” ( Ga,11).
“Ta bảo thật các ngươi, không một tiên tri nào được đón tiếp tại quê hương mình”
Đức Giêsu không muốn mình bị chi phối bởi dân làng. Ngài không muốn bị buộc phải dành chút ưu tiên cho Nadarét . Đức Giêsu còn nhìn xa hơn đến sứ vụ nơi dân ngoại. Ngài nhắc đến hai vị ngôn sứ trong Cựu Ước là Êlia và Êlisa. Hai vị này đã giúp bà góa ở Xiđôn và tướng Naaman ở Xyri.
“KHI NGHE ĐẾN ĐÓ, MỌI NGƯỜI TRONG HỘI ĐƯỜNG ĐỀU ĐẦY CĂM PHẪN, HỌ CHỖI DẬY VÀ TRỤC XUẤT NGƯỜI RA KHỎI THÀNH. HỌ DẪN NGƯỜI LÊN TRIỀN NÚI, NƠI XÂY CẤT THÀNH TRÌ CỦA HỌ, ĐỂ XÔ NGƯỜI XUỐNG VỰC THẲM. NHƯNG NGƯỜI RẼ QUA GIỮA HỌ MÀ ĐI.
Khi không được đáp ứng các đòi hỏi, dân Nadaret đã quay ngoắt thái độ: Khởi đi từ sự THÁN PHỤC sang “ĐẦY CĂM PHẪN”, “TRỤC XUẤT NGƯỜI RA KHỎI THÀNH”. Ác liệt hơn: “XÔ NGƯỜI XUỐNG VỰC THẲM”, tức muốn giết Chúa Giêsu.
Tình cảm của con người bao giờ cũng vậy, nó mong manh, mỏng dòn , phù phiếm và mau thay đổi, tất cả đều dựa trên mối lợi. Khi mối lợi không còn thì tình cảm cũng biến mất, từ chỗ yêu thương chuyển sang sự thù hận.
Đó là số phận của các ngôn sứ trong thời Cựu Ước và cũng là điềm báo cho số phận sau này của Đức Giêsu. Ngài sẽ bị chính dân Ngài chối bỏ, giết chết bằng cách đóng đinh trên Thập Giá. Sống ngôn sứ là dám chết cho lời chứng của mình và cái chết là lối chứng hương hồn và sống động nhất. Như các ngôn sứ trong Cựu ước, như Gioan Tẩy Giả và nhất là như Đức Giêsu Đấng đã gióng lên tiếng yêu bằng cây Thập giá vinh quang. Đó là lối đường yêu thương của Thiên Chúa: Yêu đến cùng (Ga 13,1).
Dân Nadarét phẫn nộ và định giết Đức Giêsu khi Ngài nói rằng Thiên Chúa chỉ sai hai ngôn sứ Êlia và Êlisêô đến với dân ngoại mà thôi. Họ hiểu rõ câu Chúa nói: “TA BẢO THẬT CÁC NGƯƠI, KHÔNG MỘT TIÊN TRI NÀO ĐƯỢC ĐÓN TIẾP TẠI QUÊ HƯƠNG MÌNH”.
Như vậy ngay cả quê hương cũng không có đặc quyền ưu tiên hơn so với những nơi khác.
Tại sao lại không được ưu tiên hơn?
Thưa họ không biết đón tiếp tiên tri, và cái chân lý “KHÔNG MỘT TIÊN TRI NÀO ĐƯỢC ĐÓN TIẾP TẠI QUÊ HƯƠNG MÌNH” luôn đúng.
“NHƯNG NGƯỜI RẼ QUA GIỮA HỌ MÀ ĐI”
Chúa Giêsu vẫn thoát ra khỏi họ cách dễ dàng vì Giờ Ngài chưa tới, nên không ai có thể làm hại được Ngài.
Như vậy, cuộc trở về thăm quê hương của Chúa Giêsu hoàn toàn thất bại. Ngài thất bại, vì dân Nadaret đã đặt các lợi lộc vật chất trước mắt lên trên niềm tin vào Con Thiên Chúa
Lạy Chúa, người đồng hương của Chúa đã từ chối Chúa và ngày hôm nay đã nhiều lần con cũng không nhìn ra Chúa không đón nhận Chúa khi chúng con đã ngoảnh mặt làm ngơ với anh em: họ là những người muốn cho con trở nên tốt hơn, họ là những người quan tâm đến con… hay có khi họ là những người đau khổ, bệnh tật, những người sa cơ thất thế.. vì con không cảm nghiệm được Chúa đang hiện diện nơi họ.
Xin Chúa thêm đức tin cho con để con biết tôn trọng tha nhân, luôn biết sống quảng đại yêu thương và đón nhận những điều hay lẽ phải từ người khác vì lòng yêu mến Chúa.
Amen
____________________
Giuse Nguyễn Viết Tâm.
Nguồn: http://giaoxutanviet.com/loi-chua-thu-hai-tuan-xxii-thuong-nien-nam-le-0492017-lc-4-16-30/
Sưu tầm: P. Mai Tự Cường

Thứ Sáu, 1 tháng 9, 2017

Suy niệm: Nếu Ðược Cả Thế Giới - CN XXII TN A 03-9-2017


X Lời Chúa: (Mt 16,21-27)
21 Từ lúc đó, Ðức Giêsu Kitô bắt đầu tỏ cho các môn đệ biết: Người phải đi Giêrusalem, phải chịu nhiều đau khổ do các kỳ mục, các thượng tế và kinh sư gây ra, rồi bị giết chết, và ngày thứ ba sẽ sống lại. 22 Ông Phêrô liền kéo riêng Người ra và bắt đầu trách Người: "Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp phải chuyện ấy!" 23 Nhưng Ðức Giêsu quay lại bảo ông Phêrô: "Xatan, lui ra đàng sau Thầy! Anh cản lối Thầy, vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người".
24 Rồi Ðức Giêsu nói với các môn đệ: "Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo. 25 Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm được mạng sống ấy. 26 Vì nếu người ta được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, thì nào có lợi gì? Hoặc người ta sẽ lấy gì mà đổi mạng sống mình?
27 "Vì Con Người sẽ ngự đến trong vinh quang của Cha Người, cùng với các thiên thần của Người, và bấy giờ, Người sẽ thưởng phạt ai nấy xứng việc họ làm.


 X Suy Niệm
Ðức Giêsu đã gặp nhiều cám dỗ trong đời.
Cám dỗ bởi ma quỷ trong sa mạc.
Cám dỗ bởi đám đông đòi xem phép lạ từ trời.
Cám dỗ bởi nhiều người thách xuống khỏi thập giá.
Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy
Ðức Giêsu bị cám dỗ bởi chính Phêrô,
người mà Ngài đã đặt làm nền tảng cho Hội Thánh.
Cơn cám dỗ này nguy hiểm biết bao,
vì đến từ tình thương của một người môn đệ.
Phêrô không thể nào chấp nhận được
chuyện Ðấng Mêsia phải chịu khổ đau và chịu chết.
Ðức Giêsu đã mạnh mẽ chống lại cơn cám dỗ này.
Ngài nói với ông như nói với Xatan trước đây:
"Xatan, lui lại đàng sau Thầy!"
Phêrô đã đi trước Thầy.
Ông quên mất vị trí đi sau của người môn đệ.
Ông không ngờ mình trở nên viên đá làm Thầy suýt vấp.
Lối nghĩ của Phêrô rất tự nhiên, rất "người",
nhưng đó không phải là lối nghĩ của Thiên Chúa.
Dần dần ông mới chấp nhận số phận bi đát của Thầy
và dám mất tất cả vì Thầy.


Sống ở đời ai cũng tranh phần được, và sợ mất.
Vấn đề là phải xác định xem
đâu là cái được thực sự, lâu bền, trọn vẹn,
đâu là cái được quan trọng nhất, cần thiết nhất.
Kitô hữu là người say mê cái được vĩnh cửu,
vì thế họ chấp nhận những mất mát tạm thời:
mất công, mất của, mất thì giờ,
mất uy tín, mất tương lai và mất cả mạng nữa.
Họ tin rằng cuối cùng chẳng có gì mất cả.
Mọi sự họ mất vì Thầy Giêsu, họ đều được lại.
Mất tạm thời để giữ được mãi mãi.
Từ bỏ chính mình là để tìm lại
cái tôi trong suốt hơn, ngời sáng hơn.
Các vị tử đạo là những người say mê sự sống,
đến nỗi dám chấp nhận cái chết.
Các ngài coi trọng sự sống vĩnh cửu của mình
hơn cả thế giới phú quý vinh hoa.
Lắm người tưởng mình được, hoá ra lại mất
Lắm người vui lòng mất, hoá ra lại được.
Chúng ta cần suy nghĩ sâu về cái được, cái mất,
để không phải hối hận sau này.
Ðức Giêsu đã mất tất cả và đã được lại tất cả.
Ðó là lý do khiến chúng ta dám từ bỏ, hy sinh,
dám vượt lên trên lối sống thực dụng, ích kỷ.
Không cần đợi sau cái chết, ta mới thấy mình được.
Bình an, niềm vui, triển nở trong tự do và yêu thương
là những cái được ta có ngay từ đời này.


 X Gợi Ý Chia Sẻ
Cuộc đời thường được ví như một cái chợ: chợ đời. Ai cũng phải tranh đua, vật lộn, thậm chí dùng cả những thủ đoạn, lọc lừa để thắng được người khác. Bạn nghĩ một Kitô hữu đạo đức có cơ may thành công giữa chợ đời không?
Chấp nhận sống đúng Lời Chúa là chấp nhận vác thập giá. Có khi nào bạn đã vác thập giá vì sống Lời Chúa không? Có thập giá nào hiện nay bạn còn sợ vác?


 X Cầu Nguyện
Lạy Chúa, Chúa đã chịu chết và sống lại,
xin dạy chúng con biết chiến đấu
trong cuộc chiến mỗi ngày
để được sống dồi dào hơn.
Chúa đã khiêm tốn và kiên trì
nhận lấy những thất bại trong cuộc đời
cũng như mọi đau khổ của thập giá,
xin biến mọi đau khổ cũng như mọi thử thách
chúng con phải gánh chịu mỗi ngày,
thành cơ hội giúp chúng con thăng tiến
và trở nên giống Chúa hơn.
Xin dạy chúng con biết rằng
chúng con không thể nên hoàn thiện
nếu như không biết từ bỏ chính mình
và những ước muốn ích kỷ.
Ước chi từ nay,
không gì có thể làm cho chúng con
khổ đau và khóc lóc
chỉ vì quên đi niềm vui ngày Chúa phục sinh.
Chúa là mặt trời tỏa sáng Tình Yêu Chúa Cha,
là hy vọng hạnh phúc bất diệt,
là ngọn lửa tình yêu nồng nàn;
xin lấy niềm vui của Người
mà làm cho chúng con nên mạnh mẽ
và trở thành mối dây yêu thương,
bình an và hiệp nhất giữa chúng con.  Amen.
                                    Mẹ Têrêxa Calcutta
---------------------------------------------------- 
Nguồn: Trích Tập Manna A của Lm. AnTôn Nguyễn Cao Siêu, SJ
Sưu tầm: P. Mai Tự Cường
----------------------------- 

LỜI CHÚA THỨ BẢY TUẦN XXI THƯỜNG NIÊN NĂM LẺ (02/9/2017) – (Mt 25, 14-30) – DỤ NGÔN NHỮNG YẾN BẠC


“VÌ NGƯƠI ĐÃ TRUNG TÍN TRONG VIỆC NHỎ, NGƯƠI HÃY VÀO HƯỞNG SỰ VUI MỪNG CỦA CHỦ NGƯƠI”.Mt 25, 23b
BÀI ĐỌC I: 1 Tx 4, 9-11 (Hl 9-12)
“Chính anh em đã được Thiên Chúa dạy cho biết phải thương yêu nhau”.
Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Thêxalônica.
Anh em thân mến, về tình bác ái huynh đệ, thì chúng tôi không cần viết cho anh em: vì chính anh em đã được Thiên Chúa dạy cho biết phải thương yêu nhau. Vì chưng anh em đã thi hành điều đó với mọi anh em trong toàn xứ Macêđônia. Nhưng, anh em thân mến, chúng tôi xin anh em hãy tiến tới hơn nữa, hãy cố gắng sống cho hoà thuận, thi hành các việc bổn phận, dùng tay mà làm việc như chúng tôi đã truyền dạy anh em, ăn ở lương thiện với những người ngoài, và khỏi cần nhờ đến ai.
Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 97, 1. 7-8. 9
Đáp: Chúa ngự trị cai quản chư dân trong đường chính trực (c. 9).
1) Hãy ca mừng Chúa một bài ca mới, vì Người đã làm nên những điều huyền diệu. Tay hữu Người đã tạo cho Người cuộc chiến thắng, cùng với cánh tay thánh thiện của Người. – Đáp.
2) Biển khơi và muôn vật trong đó hãy rống tiếng lên; cả địa cầu và những dân cư ngụ ở trong cũng thế. Các sông ngòi hãy vỗ tay reo, đồng thời các núi non hãy hân hoan nhảy nhót. – Đáp.
3) Trước thiên nhan Chúa, vì Người ngự tới, vì Người ngự tới cai quản địa cầu. Người cai quản địa cầu với đức công minh, và cai quản chư dân trong đường chánh trực. – Đáp.
ALLELUIA: 2 Tx 2, 14
Alleluia, alleluia! – Thiên Chúa đã dùng Tin Mừng mà kêu gọi chúng ta, để chúng ta được chiếm lấy vinh quang của Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. – Alleluia.
BÀI TIN MỪNG: Mt 25, 14-30
“Vì ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ngươi hãy vào hưởng sự vui mừng của chủ ngươi”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ dụ ngôn này rằng: “Có một người kia sắp đi xa, liền gọi các đầy tớ đến mà giao phó tài sản của ông. Ông trao cho người này năm nén bạc, người kia hai nén, người khác nữa một nén, tùy theo khả năng mỗi người, đoạn ông ra đi. Người lãnh năm nén bạc, ra đi và dùng tiền ấy buôn bán làm lợi được năm nén khác. Cũng vậy, người lãnh hai nén cũng làm lợi ra hai nén khác. Còn người lãnh một nén, thì đi đào lỗ chôn giấu tiền của chủ mình. Sau một thời gian lâu dài, ông chủ các đầy tớ trở về và đòi họ tính sổ. Vậy người lãnh năm nén bạc đến, mang theo năm nén khác mà nói rằng: ‘Thưa ông, ông đã trao cho tôi năm nén bạc, đây tôi làm lợi được năm nén khác’. Ông chủ bảo người ấy rằng: ‘Hỡi đầy tớ tốt lành và trung tín, vì ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ta sẽ đặt ngươi làm những việc lớn, ngươi hãy vào hưởng sự vui mừng của chủ ngươi’. Người đã lãnh hai nén bạc cũng đến và nói: ‘Thưa ông, ông đã trao cho tôi hai nén bạc, đây tôi đã làm lợi được hai nén khác’. Ông chủ bảo người ấy rằng: ‘Hỡi đầy tớ tốt lành và trung tín, vì ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ta sẽ đặt ngươi làm những việc lớn, ngươi hãy vào hưởng sự vui mừng của chủ ngươi’.
“Còn người lãnh một nén bạc đến và nói: ‘Thưa ông, tôi biết ông là người keo kiệt, gặt chỗ không gieo và thu nơi không phát, nên tôi khiếp sợ đi chôn giấu nén bạc của ông dưới đất. Đây của ông, xin trả lại ông”. Ông chủ trả lời người ấy rằng: “Hỡi đầy tớ hư thân và biếng nhác, ngươi đã biết ta gặt chỗ không gieo, thu nơi không phát: vậy lẽ ra ngươi phải giao bạc của ta cho người đổi tiền, và khi ta trở về, ta sẽ thu cả vốn lẫn lời. Bởi thế, các ngươi hãy lấy nén bạc lại mà trao cho người có mười nén. Vì người có sẽ cho thêm và sẽ được dư dật, còn kẻ chẳng có, thì vật gì coi như của nó, cũng lấy đi. Còn tên đầy tớ vô dụng, các ngươi hãy ném nó ra ngoài vào nơi tối tăm, ở đó sẽ phải khóc lóc, nghiến răng”.
Đó là lời Chúa.
_________________________
PHẦN MỞ ĐẦU:
Các Bài Đọc hôm nay nhắc nhở cho con người luôn biết ý thức về tội lỗi và phải biết luôn chuẩn bị cho ngày tận thế của mình.
TRONG BÀI ĐỌC I Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Thêxalônica, thánh Phaolô khuyên các tín hữu luôn biết chuẩn bị cho Ngày Chúa Đến, bằng cách chuẩn bị sẵn sàng và tỉnh thức. Cách chuẩn bị hay nhất là sống như hôm nay là ngày cuối đời của mình.
TRONG BÀI TIN MỪNG theo thánh Mattheu, Chúa Giêsu đưa ra dụ ngôn “Những nén bạc” để nói về cuộc phán xét của Thiên Chúa dành cho mỗi người khi chấm dứt cuộc đời này.
(theo Lm. Anthony Đinh Minh Tiên, OP)
Chúng ta bắt đầu bước vào Bài Tin mừng:
________________________________
BÀI CHIA SẺ (Mt 25, 14-30)
BỐI CẢNH BÀI TIN MỪNG:
Hôm nay thứ Bảy tuần XXI Thường niên, chúng ta vẫn tiếp tục ở trong Chương 25 Phúc âm Matthêu.
Hai ngày nay ta đã nói rất nhiều về chân lý:
+ Chân lý dành cho mỗi người: “AI CŨNG PHẢI CHẾT”, vì có sinh ắt có tử.
+ Chân lý dành cho toàn thể vũ trụ: “VŨ TRỤ CÓ KHỞI ĐẦU, PHẢI CÓ NGÀY KẾT THÚC”.
Tận thế, nó kinh khủng thế nào, thì ai cũng có thể tưởng tượng, mặc dù nó chưa xảy ra.
Trong các sách Phúc âm, có lẽ chỉ có thánh sử Luca mới hé mở ít nhiều cho ta biết cảnh tận thế này, vì thế từ tuần lễ XXII Thường niên, Phụng vụ sẽ tạm biệt thánh sử Matthêu để chuyển sang thánh sử Luca cho ta hiểu những gì Chúa Giêsu mạc khải về Ngày Cánh chung, để ta sống những tâm tình thật đứng đắn, đạo đức trong thời điểm cuối năm Phụng vụ, chờ Ngày Chúa đến với mỗi người.
Nhưng có một câu hỏi được đặt ra:
SAU KHI KẾT THÚC (CHẾT) SẼ LÀ GÌ?
Không ai biết, vì chúng ta vẫn còn sống, và ngay cả những người đã chết cũng không được phép hiện về để nói cho ta biết.
Hôm nay ta sẽ đi vào câu hỏi đó dựa trên Lời Chúa.
Chương 25 của Matthêu sẽ cho ta câu trả lời:
Sau khi kết thúc dành cho mỗi người và vũ trụ sẽ là 2 CUỘC PHÁN XÉT: Cuộc phán xét riêng – cuộc phán xét chung.
+ CUỘC PHÁN XÉT RIÊNG (Mt 25, 14-30).
+ CUỘC PHÁN XÉT CHUNG (Mt 25, 31 – 46).
Độc giả có thể đặt câu hỏi: Tại sao lại phải có 2 cuộc phán xét như vậy?
Thưa để mỗi người phải trả lẽ trước mặt Chúa về những gì mình đã làm khi còn sống trên đời này.
Tất cả những sự dối trá, cảnh đàn áp, bóc lột, tham nhũng, sự lười biếng,… đều được phơi bày ra ánh sáng.
Không ai thoát được 2 cuộc phán xét này, dù là Cộng sản hay Tư bản, dù là phong kiến hay Cộng hoà, dù là da trắng, da đen, da đỏ, da vàng, dù là văn minh hay mọi rợ,…tất cả phải trả lẽ trước mặt Chúa.
Sẽ không có cảnh hối lộ, chạy chọt mà bọn tiểu nhân thường sử dụng khi còn sống.
Không những ta chịu cuộc phán xét riêng, mà còn phải chịu cuộc phán xét chung, vì mỗi người khi còn sống đều có ảnh hưởng trên tập thể và ngược lại.
Trong bài Tin mừng hôm nay, sau khi ông chủ đi xa trở về, ông đã gọi các đầy tớ lại, để thẩm tra mỗi người đã làm gì với những nén bạc ông đã giao trước khi lên đường.
Mỗi người có bổn phận phải trả lời cho ông. Trong số các đầy tớ, có người siêng năng chăm chỉ đã làm sinh lời nén bạc chủ đã giao, nhưng có kẻ lại lười biếng.
Chủ đã phán xét mỗi người tuỳ theo việc họ đã làm. Đó là hình ảnh cho CUỘC PHÁN XÉT RIÊNG sau này.
Câu chủ lực trong Bài Tin mừng hôm nay, đó là:
“”VÌ NGƯƠI ĐÃ TRUNG TÍN TRONG VIỆC NHỎ, NGƯƠI HÃY VÀO HƯỞNG SỰ VUI MỪNG CỦA CHỦ NGƯƠI”.
Cụm từ ấn tượng nhất, đó là: “TRUNG TÍN TRONG VIỆC NHỎ”, ở đây là “việc nhỏ”, chứ không phải việc lớn.
Đối với ông chủ đó là việc nhỏ, vì nó không là gì so với tài sản của ông đang có.
Nhưng đối với Chúa, không có việc gì là lớn hay nhỏ. Lớn hay nhỏ là tuỳ theo thành tâm thiện chí, tuỳ theo động của ta khi làm việc đó. Vì thế dù là một việc nhỏ nhặt nhất, nhưng trong cuộc phán xét, nó xứng đáng được thưởng bằng những phần thưởng lớn, vì ta đã làm trong tình yêu mến.
Đó là bối cảnh của Bài Tin mừng hôm nay.
Chúng ta bắt đầu bước vào Bài Tin mừng:
___________________________
DỤ NGÔN NHỮNG NÉN BẠC có tất cả 3 hồi:

A/. HỒI THỨ NHẤT:
“KHI ẤY, CHÚA GIÊSU PHÁN CÙNG CÁC MÔN ĐỆ DỤ NGÔN NÀY RẰNG: “CÓ MỘT NGƯỜI KIA SẮP ĐI XA, LIỀN GỌI CÁC ĐẦY TỚ ĐẾN MÀ GIAO PHÓ TÀI SẢN CỦA ÔNG. ÔNG TRAO CHO NGƯỜI NÀY NĂM NÉN BẠC, NGƯỜI KIA HAI NÉN, NGƯỜI KHÁC NỮA MỘT NÉN, TÙY THEO KHẢ NĂNG MỖI NGƯỜI, ĐOẠN ÔNG RA ĐI”
Các nhân vật trong dụ ngôn:
+ Ông chủ: Ý ám chỉ Thiên Chúa.
+ Các đầy tớ: ám chỉ mỗi người chúng ta.
+ Nén bạc:
ám chỉ những hồng ân, những khả năng Chúa ban cho mỗi người để phát triển nó trong cuộc đời. Hồng ân lớn nhất Chúa ban cho ta, đó là đức tin. Đức tin chính là món quà quý nhất Chúa ban cho chúng ta một cách nhưng không, để ta trở thành con cái Chúa.
Thời Chúa Giêsu, nén bạc có giá trị rất lớn, nó có giá trị tương đương với sáu ngàn ngày công lao động của các công nhân bậc trung. Nếu tính theo số năm: 1 năm = 365 ngày, thì một nén bạc tương đương với khoảng 20 năm lao động. Nó là cả một gia tài.
“CÓ MỘT NGƯỜI KIA SẮP ĐI XA”.
Đó là cụm từ Kinh thánh thường dùng để diễn tả sự vắng mặt của Thiên Chúa. Ông chủ đi đâu?
Matthêu không nói, nhưng ông cần phải đi để cho các đầy tớ có cơ hội phát triển tình yêu mến và sự trung thành đối với chủ.
Cũng như ông thầy, cần phải buông học trò của mình để nó có cơ hội cọ xát với thực tế cuộc đời. Nếu ông thầy cứ ở mãi bên học trò, thì người học trò không thể vươn lớn và trưởng thành được.
Thiên Chúa cũng vậy, Ngài cần phải vắng mặt để tạo cơ hội cho con cái Ngài phát triển.
Nhưng nhiều lúc chúng ta than trách sự vắng mặt của Thiên Chúa khi gặp đau khổ và thử thách, đó là lúc ta chưa tiếp thu được bài học: THIÊN CHÚA PHẢI ĐI XA”.
“LIỀN GỌI CÁC ĐẦY TỚ ĐẾN MÀ GIAO PHÓ TÀI SẢN CỦA ÔNG”.
Ông chủ trong Dụ ngôn thật mạo hiểm và liều lĩnh khi dám giao tài sản mà ông phải vất vả làm ra, cho các đầy tớ. Nhưng ông dám giao vì ông tin vào các đầy tớ của mình. Bao nhiêu năm họ ở với ông, ông hiểu rõ tính nết và khả năng mỗi người cũng như lòng trung thành của họ.
Bây giờ là lúc ông phải lao vào canh bạc lớn: 5 ăn 5 thua để thử thách lòng trung thành của các đầy tớ.
Liệu các đầy tớ có bảo quản, làm sinh lợi tài sản của ông không hay phá nát nó bằng các cuộc ăn nhậu, bằng các trò đỏ đen,…. Ông đã lường hết các trường hợp này, nhưng vẫn chấp nhận thử, chấp nhận giao tài sản của ông cho họ.
Giả sử ông bị thua canh bạc này, mất hết tài sản, ông còn được một tài sản lớn khác đó là được các đây tớ trung thành với ông.
“ÔNG TRAO CHO NGƯỜI NÀY NĂM NÉN BẠC, NGƯỜI KIA HAI NÉN, NGƯỜI KHÁC NỮA MỘT NÉN, TÙY THEO KHẢ NĂNG MỖI NGƯỜI”.
Cách giao tài sản của ông chủ cho các đầy tớ làm nổi bật lên 2 vấn đề:
+ VẤN ĐỀ THỨ NHẤT: ÔNG GIAO KHÔNG ĐỒNG ĐỀU:
người nhiều, người ít. Cụ thể: người 5 nén, người 2 nén, người 1 nén. Sự không đồng đều này, chứng tỏ ông chủ là người đi sâu đi sát, ông rất am hiểu khả năng mỗi người.
Có người cho đó là KHÔNG CỒNG BẰNG. Nhưng suy cho cùng: ÔNG RẤT CÔNG BẰNG – CÔNG BẰNG THEO KHẢ NĂNG.
Vì nếu một người yếu kém mà ông giao nhiều, ông sẽ làm hại họ, và người nhiều khả năng mà lại giao ít, chứng tỏ ông khinh thường họ.
Trong xã hội bao giờ cũng có sự chênh lệnh không đồng đều giữa con người với nhau, Người trổi vượt mặt này, người trổi vượt mặt khác. Sự không đồng đều này không quan trọng cho bằng khả năng mà ta có được, có giúp ích cho Giáo hội, xã hội hay người khác không.
Có người rất giỏi như tiến sĩ này, thạc sĩ nọ nhưng lại không ích lợi cho ai chỉ vì họ lo thủ đắc cho riêng mình. Trái lại có người rất bình thường, có khi còn yếu kém nữa, nhưng lại tỏ ra hữu ích cho công đoàn khi họ đem hết sự nhiệt tình để cống hiến.
Đó là chưa kể đến loại Tiến sĩ “Giấy”, tiến sĩ chỉ có trên giấy, tiến sĩ được mua bằng tiền, như thực trạng xã hội Việt Nam hôm nay. Thử hỏi trong 24.000 tiến sĩ hiện có, thì có mấy người là Tiến sĩ thật sự. Chả trách xã hội Việt Nam cứ tàn lụi và nát bét. Cứ sai đi sai lại, sai đâu sửa đó, sửa đâu sai đó.
+ VẤN ĐỀ THỨ HAI: KHÔNG HỀ CÓ SỰ PHÂN BÌ GIỮA CÁC ĐẦY TỚ.
Họ không so đo tính toán vì họ một lòng yêu mến chủ và chỉ muốn làm tốt việc chủ giao thôi. Matthêu không hề nói gì phản ứng của các đầy tớ. Như vậy họ đã bằng lòng với số nén bạc họ nhận được.
Công việc của họ bây giờ là phải tìm ra phương án làm sinh lợi cho chủ, chứ không phải ngồi so đo tính toán.
“ĐOẠN ÔNG RA ĐI”.
Sau khi giao xong việc mà không có bất cứ thắc mắc, ông chủ yên tâm ra đi. Bây giờ là lúc chủ vắng mặt để các đầy tớ tự do phát huy sáng kiến của mình mà ông không muốn can dự vào.
Đó cũng là lúc Thiên Chúa vắng mặt trong thế giới này mà nhiều người không có niềm tin cho rằng Thiên Chúa vắng mặt, Thiên Chúa ngủ quên hay gay gắt hơn: Thiên Chúa đã chết, không có Thiên Chúa.
Thiên Chúa vắng mặt để cho sự ác và cả sự thiện tự do vùng vẫy, để cho người ác có cơ hội thắng thế, và người công chính có cơ hội cọ xát đức tin của mình.
B/. HỒI THỨ HAI:
“NGƯỜI LÃNH NĂM NÉN BẠC, RA ĐI VÀ DÙNG TIỀN ẤY BUÔN BÁN LÀM LỢI ĐƯỢC NĂM NÉN KHÁC. CŨNG VẬY, NGƯỜI LÃNH HAI NÉN CŨNG LÀM LỢI RA HAI NÉN KHÁC. CÒN NGƯỜI LÃNH MỘT NÉN, THÌ ĐI ĐÀO LỖ CHÔN GIẤU TIỀN CỦA CHỦ MÌNH”.
“NGƯỜI LÃNH NĂM NÉN BẠC – NGƯỜI LÃNH HAI NÉN”.
Ở đây cần nhắc lại giá trị một nén bạc tính theo thời Chúa Giêsu.
Nén bạc có giá trị rất lớn, nó có giá trị tương đương với sáu ngàn ngày công lao động của các công nhân bậc trung. Nếu tính theo số năm: 1 năm = 365 ngày, thì một nén bạc tương đương với khoảng 20 năm lao động. Nó là cả một gia tài.
Như vậy, với 5 nén bạc, nó có giá trị = 20 x 5 = 100 năm lao động; 2 nén bạc = 40 năm lao động; 1 nén bạc = 20 năm lao động. Đó là những món tiền kếch sù.
Matthêu trình bày cho chúng ta các phương án sinh lợi của mỗi người:
+ Người 5 nén: đi buôn bán (phi thương bất phú) để sinh lợi 5 nén khác. =100%
+ Người 2 nén: không thấy nói dùng phương án gì, nhưng cũng sinh lợi được 2 nén khác. = 100%.
Vấn đề ở đây không phải là những con số 5, 2, mà là 100%. Như vậy hai người đầy tớ này đã phát huy hết khả năng của mình.
“NGƯỜI LÃNH MỘT NÉN”
+ Còn người lãnh 1 nén: Vì lười biếng, ỷ nại vào chủ nên đã đi chôn nén bạc của mình = 0%.
Có thể người này nghĩ rằng, dù mình không làm lợi cho chủ, nhưng mình không làm thiệt hại cho chủ, vì nén bạc chủ giao vẫn còn đó. Nhưng anh ta đã lầm, anh đã làm hại cho chủ rất nhiều, vì theo nguyên tắc:
ĐỒNG TIỀN KHÔNG SINH LỢI, SẼ LÀ ĐỒNG TIỀN CHẾT.
Như vậy từ 1 nén bạc của chủ, đồng tiền sống, nay chỉ vì lười biếng, anh ta đã biến nó thành đồng tiền chết. Vậy không làm thiệt hại cho chủ thì là gì?
C/. HỒI THỨ BA – HỒI KẾT:
“SAU MỘT THỜI GIAN LÂU DÀI, ÔNG CHỦ CÁC ĐẦY TỚ TRỞ VỀ VÀ ĐÒI HỌ TÍNH SỔ.
Thời gian ông chủ vắng mặt không biết bao lâu, nhưng Matthêu sử dụng cụm từ: “SAU MỘT THỜI GIAN LÂU DÀI”.
Thời gian đó đủ dài cho các đầy tớ có dư thời gian phát huy hết khả năng của mình, nhưng lại quá ngắn đối với kẻ lười biếng, họ không kịp trở tay khi chủ về.
Đó cũng là giờ Chúa đến với mỗi người trong giờ sau hết, giờ chết. Nhưng dù dài hay ngắn, lâu hay mau thì chắc chắn ông chủ cũng phải trở về, có nghĩa Chúa sẽ đến với mỗi người vào giờ sau cùng. Ai cũng phải chết.
Bây giờ là lúc ông chủ đòi các đầy tớ tính sổ. Đó là CUỘC PHÁN XÉT RIÊNG.
Như vậy trong Chương 25 của Phúc âm Matthêu. Matthêu đã trình bày cho chúng ta cả hai cuộc phán xét: CUỘC PHÁN XÉT RIÊNG – CUỘC PHÁN XÉT CHUNG.
Theo suy nghĩ của con người: Nếu chỉ có phán xét chung thì làm sao có thể phân định rõ từng người, ắt có sự nhầm lẫn thì với cuộc phán xét riêng này, ta có thể khẳng định: Thiên Chúa không bỏ sót bất kỳ người nào, bỏ sót bất kỳ cố gắng nào cho dù đó là những cố gắng nhỏ nhặt nhất.
VẬY NGƯỜI LÃNH NĂM NÉN BẠC ĐẾN, MANG THEO NĂM NÉN KHÁC MÀ NÓI RẰNG: ‘THƯA ÔNG, ÔNG ĐÃ TRAO CHO TÔI NĂM NÉN BẠC, ĐÂY TÔI LÀM LỢI ĐƯỢC NĂM NÉN KHÁC’. ÔNG CHỦ BẢO NGƯỜI ẤY RẰNG: ‘HỠI ĐẦY TỚ TỐT LÀNH VÀ TRUNG TÍN, VÌ NGƯƠI ĐÃ TRUNG TÍN TRONG VIỆC NHỎ, TA SẼ ĐẶT NGƯƠI LÀM NHỮNG VIỆC LỚN, NGƯƠI HÃY VÀO HƯỞNG SỰ VUI MỪNG CỦA CHỦ NGƯƠI’.
NGƯỜI ĐÃ LÃNH HAI NÉN BẠC CŨNG ĐẾN VÀ NÓI: ‘THƯA ÔNG, ÔNG ĐÃ TRAO CHO TÔI HAI NÉN BẠC, ĐÂY TÔI ĐÃ LÀM LỢI ĐƯỢC HAI NÉN KHÁC’. ÔNG CHỦ BẢO NGƯỜI ẤY RẰNG: ‘HỠI ĐẦY TỚ TỐT LÀNH VÀ TRUNG TÍN, VÌ NGƯƠI ĐÃ TRUNG TÍN TRONG VIỆC NHỎ, TA SẼ ĐẶT NGƯƠI LÀM NHỮNG VIỆC LỚN, NGƯƠI HÃY VÀO HƯỞNG SỰ VUI MỪNG CỦA CHỦ NGƯƠI’.
“’HỠI ĐẦY TỚ TỐT LÀNH VÀ TRUNG TÍN”.
Số phận của 2 người đầy tớ trung thành (5 nén, 2 nén) được xét xử trước nhất. Ông chủ đã khen 2 người đầy tớ này cùng một cụm tù: “’HỠI ĐẦY TỚ TỐT LÀNH VÀ TRUNG TÍN”.
Họ trung tín vì đã hoàn thành việc chủ giao ngay cả khi chủ vắng mặt. Họ tốt lành vì luôn yêu mến chủ, làm mọi sự vì lòng mến đó.
Tại sao ông chủ không hỏi, họ đã làm gì để sinh ra những nén bạc ấy?
Ông không cần hỏi, vì cái kết quả đã nói lên tất cả. Ông muốn tôn trọng tự do, sáng kiến riêng của họ, ông không muốn tò mò hay thắc mắc, vì khi ông tôn trọng tự do, họ sẽ thoải mái trong cách làm việc của mình và mới sinh ra sáng tạo.
Người ta chỉ sáng tạo khi được tự do, không bị ép phải theo khuôn mẫu nào.
Thiên Chúa cũng tôn trọng tự do của ta, Chúa không nói ta phải làm thế này hay thế khác để phát huy khả năng Ngài ban.
Mỗi người tùy theo hoàn cảnh mà chọn lấy con đường phát triển đặc thù cho riêng mình. Cũng giống như, khi người con có năng khiếu khoa học mà ông bố bắt nó phải đi con đường kinh doanh giống ông, đó là lúc ông làm thui chột khả năng của nó.
“TA SẼ ĐẶT NGƯƠI LÀM NHỮNG VIỆC LỚN, NGƯƠI HÃY VÀO HƯỞNG SỰ VUI MỪNG CỦA CHỦ NGƯƠI’”.
Lòng trung tín của họ đã được trui rèn, thử thách trong những việc nhỏ để họ trưởng thành thực sự đủ sức gánh vác những việc lớn mà chủ sẽ giao cho họ.
Tại sao ông chủ lại nói, đây là việc nhỏ?
Ta nên nhớ: chỉ cần một nén bạc thôi cũng đủ là gia tài của một người, ở đây không những một nén mà đến hai nén, năm nén. Vậy đâu phải nhỏ.
Quan niệm lớn nhỏ đối với con người, khác với quan niệm lớn nhỏ của Thiên Chúa.
Đối với người đầy tớ, đây là việc lớn, nhưng đối với ông chủ thì đây là việc nhỏ, vì đối với ông: 5, 2 nén chẳng là gì, vì gia tài của ông còn gấp nhiều lần con số đó.
Nhưng điểm đáng nói ở đây, vì họ đã trung tín trong việc nhỏ, ông sẽ đặt họ làm những việc lớn.
“Việc lớn” có ý ám chỉ rằng, họ sẽ không còn là đầy tớ nữa, họ sẽ được dự vào bữa tiệc Nước trời, có nghĩa “NGƯƠI HÃY VÀO HƯỞNG SỰ VUI MỪNG CỦA CHỦ NGƯƠI”.
Như vậy, họ sẽ là những người thân tín của ông, là những viên quản lý mới. Ông sẽ đặt họ coi sóc gia tài của ông. Đây là phần thưởng lớn nhất mà người đầy tớ có được.
“CÒN NGƯỜI LÃNH MỘT NÉN BẠC ĐẾN VÀ NÓI: ‘THƯA ÔNG, TÔI BIẾT ÔNG LÀ NGƯỜI KEO KIỆT, GẶT CHỖ KHÔNG GIEO VÀ THU NƠI KHÔNG PHÁT, NÊN TÔI KHIẾP SỢ ĐI CHÔN GIẤU NÉN BẠC CỦA ÔNG DƯỚI ĐẤT. ĐÂY CỦA ÔNG, XIN TRẢ LẠI ÔNG”.
Đến phiên người lãnh 1 nén đến. Anh ta đã đưa ra lý do để biện minh cho sự lười biếng của mình. Anh ta nại đến sự keo kiệt của chủ: “TÔI BIẾT ÔNG LÀ NGƯỜI KEO KIỆT, GẶT CHỖ KHÔNG GIEO VÀ THU NƠI KHÔNG PHÁT.
Và đấy là lý do anh ta chôn nén bạc.
Nếu ông chủ là người gặt chỗ không gieo, thu nơi không phát, thì anh ta đã làm đúng ý chủ là không gieo không phát, có nghĩa chôn nén bạc xuống đất để nó không sinh lợi, vì chôn = không gieo, không phải đổ mồ hôi sôi nước mắt vì nó
Nhưng cái lý lẽ anh ta đưa ra chỉ là nguỵ biện, quanh co, vì cho dù ông chủ có gặt chỗ không gieo và thu nơi không phát, thì đó không phải lý do để anh lười biếng, vì anh ăn lương của chủ, anh phải làm theo ý chủ, và anh được trả lương xứng với công lao của mình. Như vậy, không có lý do gì để anh bào chữa cho sự lười biếng của mình.
ÔNG CHỦ TRẢ LỜI NGƯỜI ẤY RẰNG: “HỠI ĐẦY TỚ HƯ THÂN VÀ BIẾNG NHÁC, NGƯƠI ĐÃ BIẾT TA GẶT CHỖ KHÔNG GIEO, THU NƠI KHÔNG PHÁT: VẬY LẼ RA NGƯƠI PHẢI GIAO BẠC CỦA TA CHO NGƯỜI ĐỔI TIỀN, VÀ KHI TA TRỞ VỀ, TA SẼ THU CẢ VỐN LẪN LỜI.
Ông chủ đã bẻ gãy lập luận của tên đầy tớ biếng nhác, ông dùng chính lập luận của hắn để bắt tội hắn.
Nếu biết ông chủ là người gặt chỗ không gieo, thu nơi không phát, thì ít ra anh ta phải giao nén bạc đó cho người đổi tiền (ngày nay ta có thể hiểu là ngân hàng) để mượn tay người khác làm sinh lợi cho mình. Ngân hàng sẽ cho người khác vay lại để kiếm lời chênh lệch, còn người gửi tiền vẫn có tiền lời của mình.
Làm như vậy, anh ta sẽ đưa đồng tiền vào sinh hoạt, nó không còn là đồng tiền chết. Như vậy anh không cần phải mất công gieo, mất công phát mà vẫn có lời.
BỞI THẾ. CÁC NGƯƠI HÃY LẤY NÉN BẠC LẠI MÀ TRAO CHO NGƯỜI CÓ MƯỜI NÉN. VÌ NGƯỜI CÓ SẼ CHO THÊM VÀ SẼ ĐƯỢC DƯ DẬT, CÒN KẺ CHẲNG CÓ, THÌ VẬT GÌ COI NHƯ CỦA NÓ, CŨNG LẤY ĐI. CÒN TÊN ĐẦY TỚ VÔ DỤNG, CÁC NGƯƠI HÃY NÉM NÓ RA NGOÀI VÀO NƠI TỐI TĂM, Ở ĐÓ SẼ PHẢI KHÓC LÓC, NGHIẾN RĂNG”.
“NGƯỜI CÓ SẼ CHO THÊM VÀ SẼ ĐƯỢC DƯ DẬT, CÒN KẺ CHẲNG CÓ, THÌ VẬT GÌ COI NHƯ CỦA NÓ, CŨNG LẤY ĐI”
Điều này có nghĩa, khi ta biết tập luyện, trau giồi khả năng Chúa ban, khả năng đó sẽ phát triển thêm lên.
Điều này không những đúng trong các tri thức của con người, mà còn đúng trên phương diện tâm linh.
Nếu đức tin của ta được củng cố qua việc học hỏi kinh thánh, qua các việc tham dự các bí tích, qua những gian nan đau khổ của đời người, đức tin của ta ngày càng lớn mạnh: “VÌ NGƯỜI CÓ SẼ CHO THÊM VÀ SẼ ĐƯỢC DƯ DẬT.
Còn không chịu phát huy khả năng Chúa ban, khả năng đó sẽ bị thui chột và biến mất: “CÒN KẺ CHẲNG CÓ, THÌ VẬT GÌ COI NHƯ CỦA NÓ, CŨNG LẤY ĐI”.
CÒN TÊN ĐẦY TỚ VÔ DỤNG, CÁC NGƯƠI HÃY NÉM NÓ RA NGOÀI VÀO NƠI TỐI TĂM, Ở ĐÓ SẼ PHẢI KHÓC LÓC, NGHIẾN RĂNG”.
Đó là số phận của tên đầy tớ biếng nhác, thích sống với một cuộc sống hưởng thụ và dễ dãi mà không biết cố gắng vươn lên.
Số phận của tên đầy tớ đó, theo Matthêu mô tả: “NÉM NÓ RA NGOÀI VÀO NƠI TỐI TĂM, Ở ĐÓ SẼ PHẢI KHÓC LÓC, NGHIẾN RĂNG”, ý ám chỉ Hoả ngục.
Lạy Chúa, dù con chỉ nhận được một nén bạc, xin cho con biết quí trọng nén bạc Chúa trao và luôn kiên trì làm việc, để sinh lợi nhiều hoa trái cho Nước Chúa.
Amen.
____________________
Giuse Nguyễn Viết Tâm.
Nguồn: http://giaoxutanviet.com/loi-chua-thu-bay-tuan-xxi-thuong-nien-nam-le-0292017-mt-25-14-30-du-ngon-nhung-yen-bac-canh-chung-luan-theo-quan-diem-mattheu-bai-3/
Sưu tầm: P. Mai Tự Cường
Kính chúc mọi người:
Thứ Bảy cuối tuần 2.9.2017
An Vui + Mạnh Khỏe + Hạnh Phúc
P. Mai Tự Cường